Chuyển đến nội dung chính

Tôi yêu biển

TÔI YÊU BIỂN

Tôi yêu biển cả rộng mênh mông
Yêu tha thiết màu ánh nắng hồng
Bình minh ấm áp ươm mầm mới 
Chim bằng tung cánh lượn tầng không

Biển xanh cát trắng nên thơ quá
Sóng biển dạt dào êm ả đưa
Gió nhẹ mơn man len làn tóc
Xua tan nóng rát buổi ban trưa,

Tàu về ăm ắp cá đầy khoang
Tôm mực nằm phơi loáng nắng vàng
Ngư dân no ấm nhờ lộc biển
Hải sản tươi ngon đợi khách hàng,

Phiêu lãng hồn thơ về với biển
Lạc theo những chuyến hành trình vui
Ngày tháng thoi đưa lòng lưu luyến
Về lại quê nhà nhớ biển khơi…

Bút Lá Tre_No.39_15.08.2013
(Tập thơ Hương Yêu_Tháng 12.2018)

No automatic alt text available.

Nhận xét

Bài đăng phổ biến từ blog này

Ông mặt trời lười

Sáng nay đã sáu giờ Trời như còn khuya quá Chở con đi học sớm
Vẫn phải bật đèn xe,
Mặt Trời ơi…dậy nhanh! Toả ánh mai ấm áp Tiết đông vờn lạnh giá Ông cuộn tròn chăn mây?
Phía tây chị Hằng đợi Ông thức sẽ trực thay Sao cứ hoài ngủ nướng! Trêu hoài chẳng lung lay,
Bé ngoan đã đến trường Gom đầy kiến thức mới Không chây lười biếng nhác Tung cánh những điểm mười,
Dậy đi thôi, ông ơi… Tiết xuân đang vẫy gọi Mang Tết về khắp chốn Vui đón mùa xuân sang.
Bút Lá Tre_No. 61_21.01.2014 Tập thơ Tình Nắng_NXB Hội nhà văn_Tháng 03.2016




Nặng gánh cưu mang

Ngày ngày rong ruổi gánh đầy hàng
Khắp nẻo gian lao bước dọc ngang
Nặng trĩu trên vai mà cố chịu
Tủi buồn trong dạ vẫn không màng
Trời cao sắp đặt đâu hờn trách
Phận nhọc đành cam chẳng oán than
Phụ nữ đa đoan, tài, khéo léo
Sao đời còn nặng gánh cưu mang. Bút lá tre_220_ 27.01.2018
(Tiếng Lòng 28_Tháng 04.2018)

Đông về lạnh lắm không anh ?

Đông về lạnh lắm không anh ?
                     Khi ngoài kia tuyết bỗng rơi vội vã
                     Em bâng khuâng ôm vào lòng tất cả
                     Ký ức vui buồn lẫn bao nỗi nhớ thương.

Mình không duyên mà còn mãi vấn vương
Kỷ niệm vô tình quay về nơi chốn cũ
Chim xao xác bay tìm nơi di trú
Để lại mình khoảng trời lặng không nhau.

                                              Em xót xa trong hư ảo phai màu
                                              Ranh giới vô biên là đôi dòng nước mắt
                                              Tim vỡ tan vì một câu chia cắt
                                              Nghẹn ngào bởi hộ đối môn đăng...

                    Trời vào đông không sao không trăng
                    Không tiếng cười khúc khích sau lưng áo
                    Đức Chúa ơi con là người ngoại đạo
                    Không là con chiên nhưng đượm nét hiền ngoan.

Hoa tuyết kết rô…